Cebu Pelis Institute

23 Th6

Summer Camp 2018 – Chăm sóc các bé, niềm vui từ tình yêu trẻ!

Xin chào các bạn mình là Bình, là người giám hộ các bé tham gia trại hè tiếng Anh tại trường CPI từ ngày 4/6 đến ngày 30/6/2018. Hôm nay mình muốn viết lại đôi dòng về cảm xúc của mình khi nhận nhiệm vụ dẫn đoàn, chăm sóc các bé tham gia Summer Camp 2018 tại trường Anh ngữ CPI.

Thú thực nhận công việc này, mình rất lo lắng, trẻ con luôn hiếu động, việc chăm sóc cho trẻ không đơn giản chút nào. Thế rồi ngày khởi hành cũng đến. Các con tập trung đông đủ và mình bắt đầu chú ý đến tính cách của từng bạn: có bạn hoạt bát vui vẻ, có bạn lại trầm tư ít nói, có bạn bắt đầu mếu máo vì sắp phải xa mẹ nhưng bạn nào cũng rất ngoan, biết vâng lời. Mình nhớ một bạn dù đã dong dỏng cao vẫn khoanh tay xin phép để đi vệ sinh và cả những bạn be bé đã biết ra dáng nam nhi, không để ai xách hộ đồ mà tự tay làm hết… Nhìn các bạn như vậy mình cũng cảm thấy nhẹ nhàng đi những áp lực.

Dẫn đoàn cùng mình lần này còn có quản lý của trường là bạn Loan. Bạn đã từng có nhiều kinh nghiệm dẫn đoàn nên thủ tục, chúng mình cũng không gặp phải khó khăn gì. Nhìn một hàng ngay ngắn di chuyển phía trước, mình nghĩ vui bây giờ mình không chỉ có 1 đứa con mà còn có thêm tới tận 27 đứa con.

truong-anh-ngu-cpi

CPI là trường Anh ngữ hàng đầu Cebu về cơ sở vật chất nên mình tin rằng, các con sẽ không gặp bất kỳ vấn đề gì về sinh hoạt nhưng về tâm lý thì chắc chắn sẽ có chút ảnh hưởng.

Trong số các bạn tham gia, có những bạn đã đi tới tận lần thứ hai rồi nên đã quen thuộc với trường và thầy cô, trông tự tin và dạn dĩ hơn hẳn. Còn với những bạn lần đầu rời xa vòng tay cha mẹ, mình hiểu rằng cần phải có động thái quan tâm nhiều hơn nữa.

Trong suốt tuần đầu tiên, cảm giác xa gia đình thực sự ập đến với các con bởi mọi thứ đều lạ lẫm. Thầy cô, quản lý và cả mình đều thường xuyên trò chuyện, hỏi han, động viên từng bạn một. Mình cũng cố gắng ghi nhớ mặt, nhớ tên tiếng Việt – tiếng Anh của từng bé, nhớ số phòng con ở… Bên cạnh đó, còn phải lưu ý cần thẩn đến tình trạng sức khỏe của các con như bé Ajax bị viêm tai chưa khỏi hẳn nên tuần đầu bé không được bơi và phải nhỏ thuốc thường xuyên, bé Arthur hay bị dị ứng, bé Pop có bệnh về đường hô hấp (hen) nên phải để ý để cho bé uống thuốc khi cần… Mình hiểu những nỗi lo của phụ huynh nên những vấn đề đó tuyệt nhiên mình không bao giờ quên.

Và rồi sang đến tuần thứ hai, mọi chuyện dễ dàng hơn rất nhiều. Mình nhận thấy sự chuyển biến rõ nét trong cảm xúc của các con. Mọi thứ đã trở nên quen thuộc với các con hơn. Mình không còn phải đi từng phòng gọi dậy mà các con đã biết tự thức giấc, gấp chăn, vệ sinh cá nhân vô cùng tự giác. Khi đến lớp, các con cũng dạn dĩ hơn, trò chuyện với cô thầy nhiều hơn. Mỗi tiết học, các con đã rất chủ động hỏi đáp cùng giáo viên. Cứ thế từng ngày trôi qua, khi theo chân các con đến lớp và lưu lại những hình ảnh sinh động của các con gửi về cho cha mẹ, mình lại bất ngờ với những biểu cảm đáng yêu của các con. Chỉ cần mình giơ máy ảnh hay điện thoại lên chụp là các con lại tinh nghịch làm kiểu. Để chụp được một tấm ngồi học nghiêm chỉnh thì mình toàn như Paparazi, chụp nhanh chớp nhoáng không là các cô cậu sẽ không để yên cho mình.

truong-anh-ngu-cpi-2

Công việc của mình nói dễ không dễ, nói khó không khó vì nhìn chung các con đều rất ngoan nhưng đòi hỏi ở người chăm sóc một sự tinh tế nhất định. Đôi khi mình còn đóng vai trò của một chuyên gia tâm lý, giảng hòa những lần giận hờn vu vơ hoặc tâm sự cùng các con những điều khó nói.

Các con cũng chính là động lực làm việc của mình. Khi ở cùng Snow, bé nói với mình: “Ở cùng phòng với cô con đỡ nhớ mẹ hơn rất nhiều. Năm sau em con và con cũng đi trại hè tiếp, cô lại ở chung phòng với hai chị em con nhé”. Mình đã cảm động đến không nói nên lời. Hay như trường hợp của Mark và Harry vì không thích bị chụp hình nên suốt tuần đầu, các con thường không hợp tác khi mình chụp hình báo cáo gửi phụ huynh. Sau cùng hai đứa làm mình suýt khóc. Hai đứa bảo: “Bọn con thấy cô hiền và nhẹ nhàng nên bọn con sẽ đồng ý để cô chụp hình. Bây giờ cô thích chụp bọn con lúc nào cũng được. Bọn con sẽ gọi cô là cô Tấm nhé.” Và rồi cái tên cô Tấm cũng gắn liền với mình, các bé khác cũng gọi mình bằng cái tên ấy từ lúc nào không biết.

Bên cạnh những tình cảm yêu mến của các bé, mình cũng nhận được những lời cảm ơn, chia sẻ và động viên từ phụ huynh các bé như mẹ của bé Banana. Banana vốn dĩ hay bị đau họng từ khi ở Việt Nam rồi. Khi thấy bé có triệu chứng là mình tích cực cho bé xúc miệng bằng nước kháng khuẩn, kết hợp ngậm muối với quất. Sau 2 ngày, bé đã khỏi hẳn và có thể tham gia các hoạt động vui chơi cùng bạn bè. Nhận được tin nhắn từ mẹ bé: “Bạn ấy bị bệnh đau họng thường xuyên, cơ thể yếu và ăn ít. May quá có em chăm sóc, cảm ơn em rất nhiều!” trong lòng mình không khỏi cảm giác ấm áp. Mình tự nhủ sẽ cố gắng hơn nữa để chu toàn mọi việc, giảm đi nỗi lo lắng của tất cả các anh chị phụ huynh.

truong-anh-ngu-cpi-3

Mới đó mà chỉ còn 1 tuần nữa thôi là trại hè kết thúc. Không chỉ các con mà cả bản thân mình cũng tự thấy đã được trải nghiệm và học hỏi rất nhiều. Vượt qua những khó khăn trong thời gian đầu, mình và các con đã có những khoảng thời gian thật ý nghĩa. Mong muốn của mình lúc này chính là thời gian hãy trôi chậm đi một chút để mình ở bên các con nhiều hơn và năm sau cùng rất nhiều năm sau nữa, mình và các con sẽ được hội ngộ cùng nhau ở CPI.

 Yêu thương các con rất nhiều!

Theo nguồn: Phil English

Leave a Reply