Cebu Pelis Institute

17 Th7

Trại hè CPI 2019: Lễ tốt nghiệm và những kỷ niệm khó quên

Thời gian là thứ bóp nghẹn mọi cảm xúc, là thứ thôi thúc ta làm những điều điên cuồng cho tuổi trẻ vì sợ lỡ hẹn với từng khoảnh khắc, từng phút giây. Và các bạn trẻ tham gia trại hè tiếng Anh tại CPI năm nay, dù mới 14, 15 tuổi nhưng dường như chúng cũng cảm nhận được điều này.

Khác hẳn với 3 tuần đầu ồn ào nô nghịch không biên giới thì tuần cuối cùng các em bỗng lớn hẳn trong suy nghĩ. Mình có thể cảm nhận được điều gì đó đang khiến lũ trẻ trưởng thành hơn. Trầm tư, ít đùa nghịch, thi thoảng mấy bạn gái lại nói: “ôi thế là chỉ còn một tuần nữa thôi là phải về rồi em chả muốn đâu”. Những lúc như vậy mình chỉ biết vỗ về các em, động viên, vì chúng ta không thể thay đổi được thực tế nên thôi hãy bắt trọn từng khoảnh khắc còn lại nhé. Nhìn các em, mình nhớ lại mình cũng đã từng trải qua những giây phút chia ly như thế.

Trong tuần cuối, thật sự có rất nhiều việc xảy ra. Mặc dù chỉ là những đứa bé mới 10 tuổi, 12 tuổi hoặc lớn nhất là 14 tuổi nhưng các em cảm nhận rõ rệt thời gian bên nhau đang cạn dần.

Khác hẳn với những tuần đầu, tuần cuối này, các con đặc biệt ngoan hơn, nghe lời các cô nhiều hơn. Nhiều khi, trong các con sẽ có bé nhắc về ngày chia tay nhau, cả đám sẽ trầm xuống và rồi lại giả vờ vui vẻ cười đùa với nhau. Trong đoàn, sẽ có những bé không thật sự muốn tham gia trại hè CPI vì biết mình sẽ bị thu điện thoại, nhưng sau gần 4 tuần, các con tiếp xúc với nhau nhiều hơn, không ai nỡ xa nhau cả.

Nhưng thời gian thì lại không cho phép ta chờ đợi, rồi thì cái gì đến cũng đến. Trước ngày tốt nghiệp một ngày, vào tiết thứ 7, nếu là những ngày khác, các cô quản lý sẽ đến gặp mặt các con để trao đổi về lịch học và các vấn đề khác. Nhưng hôm nay, tiết thứ 7 cuối cùng của trại hè cùng nhau, các cô không còn phổ biến về nội quy, về giáo viên hay giải quyết các rắc rối của các con nữa mà thay vào đó các cô dặn dò về hành lý, về thông tin ngày về và trả lại điện thoại cho tất cả. Các con được phát điện thoại để liên hệ về cho gia đình và chụp những tấm ảnh kỷ niệm cùng nhau, cùng với giáo viên. Buổi chiều hôm đó, các con cũng được chia nhóm để đi mua sắm các món quà lưu niệm trước ngày về nước để làm quà cho bạn bè, thầy cô và đặc biệt là gia đình.

Ngày 28/6/2019…

Buổi lễ tốt nghiệp diễn ra vào 16:00 giờ, chiều thứ 6. Các con sẽ xếp thành hàng và từ từ di chuyển đến chỗ ngồi ngay màn hình nơi các cô đã sắp xếp. Một số bạn phát biểu cảm nhận riêng của mình tới thầy cô và bạn bè, trước khi cô trưởng bộ môn trao tặng chứng nhận cho các con. Khi nghe những lời cảm ơn từ các con, mình vô cùng cảm động, ai cũng gắng kìm nén nước mắt. Chỉ mới ngày nào, còn gặp các con ở sân bay, không thì ngồi ngoài sân trường chờ các con và chị Thảo đến mà nay đã hết 4 tuần cùng nhau. Luôn phải tự nhủ rằng không được khóc, vì nếu khóc rồi sẽ không quay lại được khoảnh khắc của tụi nhỏ nhà mình.

Sau khi được trao bằng, các con sẽ được xem những đoạn video của từng bạn và và video các hoạt động mà các con tham gia cùng nhau trước đây. Có lẽ tới đây, bao nhiêu cảm xúc cùng nhau đã không thể ngăn lại được. Các bạn ai cũng ôm nhau khóc rất nhiều. Có bạn Emily đã đi được năm thứ 3 rồi, cũng không kìm được mà khóc to nhất, bạn Oscar tình cảm, nét mặt đượm buồn… Nhìn thấy những hình ảnh đó thật sự dù có cố gắng đến mấy cũng không thể không khóc được.

Thôi thì bỏ qua chuyện không vui… Sau khi kết thúc buổi lễ, các con sẽ được tận hưởng một buổi tiệc nhỏ để chia sẻ cảm xúc với bạn bè, với thầy cô và các anh chị học viên khác. Quan trọng nhất là chụp ảnh để lưu lại mà còn nhớ về nhau nè.

Kết thúc buổi lễ tốt nghiệp với thật nhiều cảm xúc, mong rằng các con ai cũng sẽ ngoan và mạnh khỏe trong tương lai. Rất mong chúng ta sẽ gặp nhau vào mùa camp năm sau nhé. Hãy giữ liên lạc thường xuyên nha. Yêu thương các con thật nhiều.

Theo nguồn: Phil English

Leave a Reply